Nghe nói chú yêu LOLI
Phan_6
“Lâm Mộc Mộc, Trầm Ngang không phải dành cho cô.” Tần Hồng Nhan thở dài: “Cô không phải là đối thủ của anh ta.”
Cô không phải là đối thủ của Trầm NgangĐây là lần thứ hai Tần Hồng Nhan nói lời này.
Mộc Mộc cảm thấy hết sức kỳ lạ, lời này của Tần Hồng Nhan giống như một ngày nào đó Trầm Ngang sẽ đem cô ăn tươi nuốt sống, một nửa kho, một nửa hấp không bằng.
Mộc Mộc tin vào nhân cách của Tần Hồng Nhan, cô ấy không phải là loại người thủ đoạn thích tính kế, cho dù yêu Trầm Ngang đến chết cũng tuyệt đối sẽ không châm ngòi chia rẽ quan hệ giữa cô và Trầm Ngang.
Nghe giọng điệu kia có thể thấy Trầm Ngang trong tâm trí của Tần Hồng Nhan hẳn là một người rất đáng sợ, nhưng một khi đã đáng sợ như vậy thì tại sao cô ấy lại lưu luyến anh ta không rời?
Câu hỏi này liên tục lởn vởn quanh đầu Mộc Mộc cho tới khi đi gặp Trầm Ngang.
Đương nhiên, đây là hẹn hò trong miệng Trầm Ngang, còn trong mắt Mộc Mộc là tăng ca — cô lại bị Trầm Ngang mượn từ Tần Hồng Nhan đến làm việc.
Cũng giống như lần trước, Trầm Ngang gọi đồ ăn ngon ép Mộc Mộc ăn no, sau đó để cô ngồi trên sô pha tự sinh tự diệt, còn anh ta lại tập trung xử lý các văn kiện.
Mộc Mộc buồn chán chịu không nổi, đành hỏi: “Tại sao không có việc lại bắt tôi ngồi đợi ở đây, chẳng lẽ anh không biết đây là đang lãng phí tài nguyên xã hội à?”
“Chẳng lẽ để em về nhà chơi game là việc sử dụng hợp lý tài nguyên xã hội?” Trầm Ngang tuy rằng không ngẩng đầu nhưng khóe miệng lại mỉm cười: “Hơn nữa em ở đây tuy rằng không làm gì, nhưng anh lại cao hứng, làm cho cấp trên cao hứng chẳng lẽ không phải là việc cấp dưới nên làm sao?”
Lời của Trầm Ngang lại khiến Mộc Mộc đỏ mặt– từ lúc quen Trầm Ngang, Mộc Mộc không bao giờ cần mua phấn hồng nữa.
“Có phải anh thường xuyên nói thế này với phụ nữ nên khiến họ hiểu lầm không?” Mộc Mộc hỏi.
“Em đang ghen?” Khóe miệng Trầm Ngang cười càng thêm sâu.
“Anh nghĩ nhiều rồi, tôi chỉ ngạc nhiên vì sao Trợ lý Tần lại thích anh như vậy. Lại nói trên thế giới này không có chuyện vô duyên vô cớ yêu một người, có phải anh bình thường cũng đùa giỡn cô ấy như vậy, hại người ta hiểu lầm không?” Mộc Mộc bắt đầu phát huy trí tưởng tượng cường đại của mình.
Trêu chọc đùa giỡn người ta rồi không phụ trách, nếu thật sự là như vậy, Trầm Ngang này phải tự kiểm điểm bản thân sâu sắc.
Trầm Ngang không có trả lời ngay mà hỏi ngược lại: “Sao em lại biết cô ấy thích anh?”
Mộc Mộc đương nhiên không dám nói ngày đó cô trốn trong toilet nghe trộm được tiếng lòng của Trợ lý Tần, đành lảng tránh nói: “Toàn công ty đều biết.”
“Thế toàn công ty cũng nói chúng ta sống chung đấy.” Trầm Ngang nói.
Môi Mộc Mộc run run: “Anh cũng nghe nói?”
“Ngay cả tổng công ty bên Mĩ cũng nghe nói.”
Lúc này đến cả răng nanh Mộc Mộc cũng run lên.
Lời đồn thật đáng sợ.
“Tuy rằng anh rất muốn điều này xảy ra, nhưng trên thực tế nó không hề xảy ra, bởi vậy có thể chứng minh lời đồn trong công ty là không thể tin được.” Trầm Ngang kết luận: “Tương tự như vậy, chuyện Trợ lý Tần thích anh cũng không thể tin.”
“Vậy nếu cô ấy thật lòng thích anh, anh định làm sao bây giờ?” Mộc Mộc kiên trì hỏi.
Thậm chí chính cô cũng không biết tại sao cô lại nóng lòng muốn biết câu trả lời của anh ta nữa.
“Cô ấy thích anh, anh phải làm sao bây giờ?” Trầm Ngang khép văn kiện lại, duỗi lưng, dáng vẻ mệt mỏi: “Trước khi trả lời vấn đề này, phiền em giải quyết vấn đề của anh trước– anh thích em, em định làm sao bây giờ?”
Chương 18
“Đó là tình cảm của anh, làm sao tôi biết nên làm thế nào bây giờ.” Mộc Mộc chẳng có năng khiếu gì, nhưng khả năng giả ngu thì thuộc dạng hạng nhất.
“Tuy anh thích em là chuyện của anh, nhưng xảy ra chuyện tối qua em cũng phải chịu trách nhiệm chứ.” Trầm Ngang bưng cà phê đi tới ngồi xuống bên cạnh Mộc Mộc.
“Chuyện tối qua làm sao?” Mộc Mộc khó hiểu.
“Sáng nay vừa mở mắt đã thấy đôi ta nằm cạnh nhau, lấy tay lau miệng còn phát hiện trên môi anh có vết son của em. Trầm Ngang anh tuy rằng nhân phẩm không dám nói bừa, nhưng hành vi sau khi uống rượu đã được công nhận rất tốt, uống say liền lăn ra ngủ, tuyệt đối sẽ không có hành vi không an phận nào. Mà cả tối qua em hoàn toàn tỉnh táo.” Hơi nóng từ cốc cà phê Blue Mountain trong tay Trầm Ngang bay lên lượn lờ làm giọng nói của anh ta cũng trầm ấm theo: “Như vậy xem ra, tối qua trong sạch của anh chẳng phải là lành ít dữ nhiều?”
Mộc Mộc nhìn Trầm Ngang chằm chằm, trong mắt hiện to bốn chữ –“Không biết xấu hổ”.
Trước không nói, cho dù cô có làm gì anh ta thì bản thân anh ta cũng đã trải qua bao nhiêu năm chinh chiến, sớm đã không còn thuần khiết thì thiệt cái gì; Hơn nữa, thanh niên mười bảy mười tám tuổi uống say bất tỉnh nhân sự cũng không thể đảm bảo được hành vi của mình, mà ông chú ba mươi sáu tuổi này cũng tự tin quá thể, thực nghĩ rằng mình hấp dẫn đến mức ai ai cũng muốn sao?
Mộc Mộc khinh bỉ: “Trầm Kinh Lý, suy nghĩ của anh phong phú thật đấy. Tôi hảo tâm dìu anh về nhà kết quả lại bị anh ôm lên giường, còn vết son kia chẳng qua tôi muốn làm nổi bật vẻ đẹp của đôi môi anh cho nên mới có ý tô lên thôi. Có trời chứng giám, giữa hai chúng ta hoàn toàn chưa xảy ra chuyện gì.”
“Vết son kia, mùi vị thật ngọt .” Trầm Ngang bỗng nhiên nói.
Mộc Mộc lúc này mới hiểu được vì sao người ta lại nói “cách ba tuổi như cách nhau cả thế hệ”. Câu này không sai một chút nào, nói chuyện riêng với chú Trầm cô hoàn toàn không theo kịp được tiết tấu, có lẽ đây là bệnh chung của những người khác tuổi.
“Chắc tại son môi kia có vị hoa quả.” Mộc Mộc chỉ có thể trả lời như vậy.
“Anh có thể thử lại một lần nữa không?” Trầm Ngang đặt cốc cà phê xuống.
Đáy cốc chạm vào mặt bàn thủy tinh, phát ra âm thanh trong trẻo.
“A?!”
Mộc Mộc còn không kịp suy nghĩ, Trầm Ngang đã như một con diều hâu bổ nhào vào cô, vồ lấy đôi môi cô chiếm lĩnh.
Tại thời điểm này, Mộc Mộc cuối cùng cũng hiểu được một chuyện — mỗi câu nói của chú Trầm đều có mục đích.
Đây là lần thứ hai hai người hôn môi, không xa lạ như lần đầu tiên nhưng lần này có chút ngựa quen đường cũ.
Mộc Mộc muốn đẩy ra nhưng dường như Trầm Ngang đã sớm phòng bị, trực tiếp ép cô lên sô pha. Sau lưng mềm mại khiến Mộc Mộc không có điểm tựa, cô tựa như người không biết bơi rơi vào hồ nước, nhất thời hoảng loạn không biết làm gì.
Khi đầu lưỡi anh ta tiến vào, khoang miệng Mộc Mộc tràn đầy hương vị cà phê, hỗn hợp ngọt đắng nồng đậm, phức tạp mà phong phú. Nụ hôn như vậy, không có hấp tấp bỡ ngỡ, chỉ có ngọt ngào lắng đọng.
Lưỡi của anh ta tùy ý làm bậy trong miệng cô, động tác chiếm đoạt mạnh mẽ lại thành thạo, không chút mảy may làm tổn thương tới cô.
Hương vị cà phê dần làm cho con người ta thanh tỉnh, nhưng giờ phút này lại khiến Mộc Mộc chết lặng, mọi cơ quan cảm giác đều bị tê liệt. Linh hồn cô dần dần bay lên không trung, ở trên không nhìn xuống mình và Trầm Ngang, nhìn hai người tứ chi dây dưa.
Cơ thể phụ nữ rất dễ dàng biểu đạt cảm xúc, Mộc Mộc có kháng cự nhưng cũng không quá quyết liệt, trải qua mấy ngày ở chung, cô đã không còn ghét Trầm Ngang như lúc trước.
Mà động tác của anh ta, hơi thở của anh ta, nhiệt độ của anh ta, đều là một loại cám dỗ.
Cám dỗ bản năng nguyên thủy nhất của cô — khát vọng.
Nụ hôn của họ lúc này đây chính là nụ hôn của đàn ông và phụ nữ theo đúng nghĩa — mỗi bộ phận cơ thể đều hòa quyện vào nhau.
Tiến vào phụ nữ, bất kể là bộ phận gì trên cơ thể, cho dù chỉ là môi lưỡi, nhưng đối với đàn ông mà nói, chính là đại diện cho sự xâm lược và chinh phục, có thể thỏa mãn tối đa bản tính ham muốn của họ.
Trầm Ngang cố gắng duy trì ổn định, nhưng hô hấp vẫn không kiềm chế được mà thở dốc.
Còn Mộc Mộc cũng bị đánh cho tơi bời, hội bất thành binh.
Nụ hônthở hổn hển, đầu óc trống rỗng, tầm nhìn chỉ còn lại gương mặt Trầm Ngang.
Nhưng Trầm Ngang không cho cô thời gian nghỉ ngơi: “Trả lời anh, anh thích em như vậy, em tính làm sao bây giờ?”
“Em…… Em không biết.” Mộc Mộc lẩm bẩm.
“Em có biết.”
Trầm Ngang mở to mắt, Mộc Mộc tựa như một con thú nhỏ, thủy chung trốn không được, mà càng giãy dụa thì càng bị vây chặt hơn.
“Mộc Mộc, em biết đấy, anh không còn trẻ nữa.” Trầm Ngang bỗng nhiên thở dài, tất cả mệt mỏi lúc này đều tập trung lên hai gò má: “Một người có thể gặp được người mình thích không phải là chuyện dễ dàng. Anh rất hiểu đạo lý này, cho nên thời khắc gặp em ta đã muốn ở bên em, sống những ngày tháng yên bình. Có thể là quá nhanh khiến em không tin, hoặc khiến em khó chịu, thậm chí là phản cảm. Nhưng anh lớn tuổi hơn em rất nhiều, về sau chắc chắn sẽ đi sớm hơn em từng bước, cho nên anh mới muốn nhanh chóng ở cùng em, trân trọng từng giây từng phút bên nhau. Mộc Mộc, đừng dùng tiêu chuẩn bạn trai thử thách anh tạm thời nữa, xin em hãy dùng tiêu chuẩn chọn chồng thử thách anh một đời, được không?.”
“Sau đó, mày chính thức đồng ý trở thành bạn gái anh ta?”
Hôm nay giữa trưa, tại một cửa hàng pizza bên cạnh công ty, An Lương vừa ăn cá hồi tẩm măng vừa hỏi.
“Ừm.” Mộc Mộc ngấu ngiến pizza hải sản trả lời.
“Tao không thể không nói, lời của ông chú này quả thật rất cảm động.” An Lương dùng nĩa cuốn cá thành hình tròn, giống một mèo con nghịch cuộn len: “Mày nên thuộc bài thơ này –‘Quân sinh ta chưa sinh, ta sinh quân đã lão, hận không sinh đồng thời, ngày ngày cùng quân hảo.’ mới đúng.”
*Quân sinh ta chưa sinh, ta sinh quân đã lão. Hận không sinh đồng thời, ngày ngày cùng quân hảo: trích bài thơ trong ngôi mộ cổ
*Dịch nghĩa bài thơ:
Chàng sinh, em chưa sinh; em sinh chàng đã già
Chàng hận em sinh muộn, em hận chàng sinh sớm.
Chàng sinh, em chưa sinh; em sinh chàng đã già
không sinh cùng thời, ngày ngày vui bên nhau.
Chàng sinh, em chưa sinh; em sinh chàng đã già
Em xa chàng chân trời, chàng cách em góc bể.
Chàng sinh, em chưa sinh; em sinh chàng đã già
Mơ hóa bướm tìm hoa, đêm đêm đậu nhành cỏ (*)
(Là cỏ thơm, vì trái thanh vần nên tạm dịch là nhành cỏ)
“Có phải tao đồng ý quá nhanh không?” Mộc Mộc lau vụn pizza bên khóe miệng, vẻ mặt có chút hoang mang: “Không biết vì sao sau khi anh ấy nói xong, tao cảm động quá nên không cẩn thận đồng ý. Nhưng nhớ lại thì hình như anh ấy chưa làm chuyện đặc biệt nào khiến tao cảm động mà tao đã hi hí hồ đồ nghe theo anh ấy rồi.”
“Nếu đã đồng ý còn suy nghĩ lung tung làm gì.” An Lương khuyên nhủ: “Mày cũng không phải là loại phụ nữ thích chơi trò yêu đương, nếu đã xác định ở bên nhau thì lo chung sống cho tốt, tranh thủ sớm tu thành chính quả đi.”
Mộc Mộc ngẫm thấy cũng đúng, hơn nữa trước kia mình nghi ngờ người ta còn chưa tính, bây giờ đã là người yêu mà còn nghi ngờ, không khỏi có hơi quá đáng.
“Nhưng mà yêu đương với ông chú, có cảm giác đặc biệt nào không?” An Lương tò mò hỏi.
“Trước kia không phải tao kể rồi mà, cũng không có gì mới cả. Nhưng mà ở cạnh Trầm Ngang, tao giống như không cần làm gì cũng không cần lo lắng. Anh ấy cái gì cũng biết, trong khi làm việc gặp vấn đề khó khăn gì đều có thể tới hỏi anh ấy. Đặc biệt có thể anh ấy lớn tuổi hơn tao, cho nên tao thấy mặc kệ tao giận dỗi thế nào thì anh ấy cũng không tức giận, còn dỗ dành tao. Nói tóm lại, là một người thầy tốt, bạn hiền, bạn trai tốt miễn bàn.”
Chương 19
“Vậy……” An Lương cười khúc khích, hạ giọng hỏi: “Mày và người thầy tốt, bạn hiền, bạn trai tốt đó đã tiến tới bước nào rồi?”
Quả nhiên, Mộc Mộc lại biến thành quả cà chua chín.
“Sẽ không phải đã sống như vợ chồng chứ?” An Lương nghi ngờ.
Lại nói kiểu con gái ngây thơ như Mộc Mộc, tiến độ không nên nhanh như thế mới đúng.
“Đương nhiên không có!” Mộc Mộc vội xua tay: “Bọn tao chỉ mới ngang mức độ hôn môi mà thôi.”
Nhưng mà tần số hôn môi bây giờ hình như hơi cao.
Mỗi ngày đón Mộc Mộc đi làm, Trầm Ngang luôn tranh thủ đè cô lên ghế xe, hôn thật sâu thật dài.
Mỗi ngày ở công ty, Trầm Ngang luôn thừa dịp chốn không người kéo cô vào lòng, hôn cô mãnh liệt.
Mà mỗi lần hôn xong, bộ dáng Trầm Ngang luôn sảng khoái dễ chịu, còn Mộc Mộc lại biến thành tôm luộc, ngay cả đứng cũng đứng không vững.
“Mới chỉ hôn môi mà mặt đã đỏ như vậy rồi?” An Lương không khỏi tán thưởng: “Xem ra ông chú này ở phương diện kia rất mạnh mẽ nha, Mộc Mộc, mày thật có phúc.”
Phúc này, đương nhiên là tính phúc.
*Tính phúc: ám chỉ hạnh phúc trong đời sống xxoo của vợ chồng
Mộc Mộc luôn là một cô bé khiêm tốn, mà chú Trầm cũng xem như là người trong nhà, Mộc Mộc phải giúp anh khiêm tốn chút: “Làm sao làm sao, anh ấy đã là ông chú rồi, về phương diện kia khẳng định không lạc quan là bao đâu.”
“Nếu đúng như mày nói mà mày còn kiên quyết cùng anh ta kết giao, chẳng lẽ mày muốn làm Đức mẹ Maria?” An Lương hỏi.
“Tao không để ý đến chuyện đó.” Mộc Mộc ăn ngay nói thật.
“Đó là bởi vì mày vẫn chưa nếm thử cái chuyện mà mang đến cho mày sự ngọt ngào cho nên mày mới nói như vậy, nếu nếm thử khẳng định sẽ mê muội, muốn ngừng mà ngừng không được.” An Lương bình tĩnh vạch ra yếu tố quan trọng: “Hơn nữa, chuyện này nếu không hài hòa rất dễ ảnh hưởng tới tình cảm hai người, mày không thấy bao nhiêu đôi vợ chồng ly hôn đều tại chuyện này à.”
Mộc Mộc nhíu mày, An Lương n cũng có lý. Nhưng mà cô không thể chỉ vì để xác minh chú Trầm được hay không mà cùng anh trực tiếp thao tác một lần chứ?
Cuối cùng vẫn là An Lương là người nghĩ ra cách, nhân lúc chú Trầm hôn cô, cô làm bộ như vô tình sờ vào tiểu jj của chú Trầm. Nếu tiểu jj có phản ứng, như vậy chứng minh chú Trầm ở phương diện kia không hề có vấn đề.
Mộc Mộc vốn không muốn, nhưng mấy ngày liên tiếp An Lương không ngừng nhắn tin và gửi mail cho cô những vụ án phạm tội có thật, toàn là chồng già vợ trẻ, sau khi kết hôn người vợ chịu không được tịch mịch mà ngoại tình, bị người chồng sát hại.
Mộc Mộc ban ngày sợ hãi, ban đêm gặp ác mộng liên tục, luôn mơ thấy chính mình bị Trầm Ngang bắt kẻ thông dâm trên giường, âm trầm mỉm cười giơ dùi cui lôi cô tách ra khỏi nhân tình.
Trước nghĩ sau tưởng tượng càng cảm thấy bất an. Vì thế tối nay, khi Trầm Ngang đưa cô về nhà, Mộc Mộc quyết định thực thi kế hoạch.
Nhưng lạ lùng thay, dừng xe tắt máy đã lâu mà Trầm Ngang vẫn chưa hôn cô. Mộc Mộc vốn nghĩ để anh trào dâng cảm xúc, nhưng đợi đến dài cổ mà Trầm Ngang chỉ có nhắc nhở một câu: “Xuống xe thôi.”
Sự kiên nhẫn của Mộc Mộc đã đạt đến cực hạn, nếu hôm nay không có đáp án e chừng cô sẽ bị ác mộng tra tấn đến chết. Nghĩ vậy, Mộc Mộc quyết tâm hỏi: “Anh…… Hôm nay có phải anh đã quên làm chuyện gì không?.”
“Chuyện gì?” Trầm Ngang hỏi.
“Chính là…… cái này.” Mộc Mộc từ từ nhắm hai mắt, chỉ chỉ môi mình.
Lúc làm động tác này đáy lòng Mộc Mộc vô cùng lo lắng, thấy mình không đứng đắn xí nào.
Trầm Ngang giơ tay nâng cằm Mộc Mộc, nheo mắt tỉ mỉ đánh giá: “Không tồi, miệng nhỏ rất xinh đẹp.”
“Anh biết em ám chỉ điều gì!.” Mộc Mộc nắm chặt tay.
Nếu không phải vì nghiệm chứng năng lực của anh thì có đánh chết cô cũng không nguyện ý làm loại chuyện này.
“Hôm nay vốn anh thấy đã muộn, để một người con gái như em về một mình không an toàn nên muốn đưa em về tận cửa rồi mới hôn em, nhưng mà không ngờ Mộc Mộc của anh lại nóng vội như vậy.” Giọng Trầm Ngang mang theo ý cười réo rắt vang lên.
Mộc Mộc xấu hổ giận dữ không chịu nổi, tháo dây an toàn, che mặt chạy xuống xe. Nhưng eo bị Trầm Ngang ôm lấy, kéo vào lại trong xe.
Âu phục của anh cọ xát hai má cô, hơi thở nam tính quyến rũ thật khiến cô muốn ỷ lại.
“Thật ra, anh so với em càng nóng vội hơn.” Anh cúi đầu nói, giọng nói trầm ấm từ tính vọng ra từ yết hầu.
Sau đó Trầm Ngang nâng cằm Mộc Mộc lên, hôn xuống.
Môi trên môi dưới mềm mại ấm áp, đầu lưỡi linh động quét sạch toàn bộ khoang miệng Mộc Mộc, mỗi lần dường như đều chạm đến linh hồn cô.
Mộc Mộc bị hôn đến mất phương hướng, tâm trí trống rỗng, chỉ còn ham muốn và dục vọng của Trầm Ngang.
May mà trong lúc mê man, di động phát ra tiếng “Tí tách”, báo hiệu có tin nhắn mới.
Người gửi tin chắc chắn là An Lương — trước khi lên xe cô đã nói với An Lương, bất kể đêm nay ra sao nhất định phải xác minh được năng lực của chú Trầm.
Nhắc tới An Lương, những vụ án mạng đẫm máu cùng những cơn ác mộng chân thật thi nhau kéo tới, chen lấn vào đầu khiến Mộc Mộc nháy mắt thanh tỉnh.
Nhất định phải xác minh.
Đây là ý nghĩ duy nhất của Mộc Mộc vào giờ phút này.
Hạ quyết tâm, tay Mộc Mộc liền di chuyển tới tiểu jj của chú Trầm.
Nhưng ngay lúc tiểu jj của chú Trầm trong sạch khó giữ, chú Trầm bỗng kịp thời chìa tay, ngăn cô lại.
Thời khắc bị bắt ấy, cả người Mộc Mộc nóng rực giống như bị hỏa thiêu.
Rất dọa người!
Mộc Mộc chỉ có thể biến thành đà điểu từ từ nhắm hai mắt, cảm thấy môi Trầm Ngang rời môi mình, cảm thấy bàn tay to nóng rực cầm tay mình, cảm thấy giọng nói ái muội đến chết người: “Em muốn nghiệm chứng? Sợ anh không được?”
Mộc Mộc rơi lệ đầy mặt.
Ông chú Trầm này sao có thể là lão yêu ngàn năm chứ, rõ ràng là Như Lai phật tổ, nhất cử nhất động của cô đều không thể thoát khỏi pháp nhãn của anh kia mà.
Mà động tác sau đó của Trầm Ngang lại khiến đà điểu Mộc Mộc lập tức xấu hổ đến chết — anh cầm tay cô đặt trên tiểu jj, nhẹ nhàng cọ sát.
“Đã hợp với tâm ý em chưa?” Hơi thở nóng rực của Trầm Ngang thổi vào tai cô, hòa tan mọi tế bào thần kinh trong cơ thể.
Sau đó, đà điểu Mộc Mộc thẹn chết cũng được về nhà.
Mười hai giờ đêm, di động của An Lương nhận được hồi báo của Mộc Mộc –“Rất hợp ý trẫm.”
Chương 20
Rất hợp ý Mộc Mộc không chỉ là tiểu jj của chú Trầm mà còn có con người của chú Trầm.
Chín chắn trững chạc, biết người biết ta, hài hước lịch sự, tài giỏi cuốn hút, nói tóm lại, Mộc Mộc càng nhìn càng thích.
Đáng tiếc hết nghỉ hè Mộc Mộc phải quay về trường. Điều này có nghĩa là cô không thể giống như hai tháng qua, cùng Trầm Ngang ngày ngày gặp nhau.
Cũng may chương trình học còn lại không nhiều lắm, đa số đều đã sắp xếp trong những học kỳ trước, nói cách khác sang học kỳ sau Mộc Mộc có thể trở về công ty chính thức thực tập.
Trầm Ngang đã lên kế hoạch ổn thỏa cho cô sau khi tốt nghiệp: “Anh hi vọng em vẫn tiếp tục làm việc dưới trướng của Tần Hồng Nhan, học tập thái độ và phương pháp làm việc của cô ấy. Sau khi quen với công ty, em muốn chuyển sang phòng nào lúc đó anh sẽ giúp em tham khảo và thu xếp cho em.”
Nghe nói công ty HG lần này chuẩn bị tuyển ba sinh viên mới tốt nghiệp, mấy bạn sinh viên trường cô cho dù nhận học bổng hàng năm cũng chưa chắc có thể được tuyển vào, mà cô lại được thu xếp nội b�
Quan hệ bám váy quan lớn kiểu này Mộc Mộc cũng không phải không biết xấu hổ.
Tuy có người nâng đỡ nhưng cô không thể bôi nhọ Trầm Ngang được, vì thế Mộc Mộc không hề lười biếng, ngược lại càng thêm cố gắng, chịu khó học tập, điên cuồng làm việc khiến Lưu Vi Vi và An Lương nhìn thấy giật mình không thôi, hét to sức mạnh tình yêu thật là vĩ đại.
“Mộc Mộc, không cần chăm chỉ học tập, lập gia đình mới quan trọng hơn. Nếu con chuột béo Trầm Ngang này bị mèo mù mày vớ được còn không mau mau nuốt vào bụng, đừng để cho anh ta có cơ hội nghỉ ngơi. Đương nhiên, để báo đáp tao vì mày suy nghĩ, mày lập gia đình rồi phải giúp tao để ý vài con rùa vàng bên cạnh Trầm Ngang nha.”
Mộc Mộc vội xua tay: “Chúng tao vừa mới kết giao mà, nói về hôn nhân còn sớm quá.”
“Đúng vậy, hai người họ chỉ mới tiến hành đến giai đoạn hôn môi mà thôi.” An Lương đứng bên cạnh vừa lau đàn violon vừa tiết lộ.
“Đã gần hai tháng rồi mà mới tới giai đoạn hôn môi thôi á?” Lưu Vi Vi sờ cằm, hít một hơi sâu: “Chẳng lẽ ông chú này không ** được?”
Mộc Mộc đang uống nước liền bị sặc lên mũi.
“Yên tâm, đã nghiệm chứng rồi, hoàn toàn không có vấn đề.” An Lương lại tiết lộ.
“Ông chú này thế mà rất quân tử nha.” Lưu Vi Vi gật đầu tán thưởng.
Mộc Mộc đang vui mừng, ai ngờ Lưu Vi Vi tiếp tục nói khiến cô sặc thêm lần nữa: “Hay là rau xanh Mộc Mộc nó quá mức nhạt nên mới không thể khơi dậy nổi cảm giác thèm ăn nhỉ.”
Mộc Mộc thấy, hai đứa bạn cùng phòng của cô chắc chắn là tốt nghiệp hệ phun **.
“Mộc Mộc, ông chú kia có cho mày tiền không?” Lưu Vi Vi hỏi.
Mộc Mộc lắc đầu.
“Phù, không có ai là hoàn hảo cả, may mà anh ta còn có khuyết điểm keo kiệt này, nếu không tao sợ bản thân quá ghen tị mà tiêu diệt mày.” Lưu Vi Vi vỗ vỗ bả vai Mộc Mộc mới sống sót sau tai nạn rồi leo lên giường xem phim.
Trầm Ngang quả thật không cho cô tiền, nhưng a lại đưa cho cô một thẻ tín dụng mà trong đó có chứa 1 vạn nguyên.
Cô có thể tùy ý mua túi Gucci hay thời trang Chanel như Tần Hồng Nhan đều được, nhưng đối với dạng sinh viên nghèo một tháng phí sinh hoạt mới trăm ngàn như Mộc Mộc mà nói, tấm thẻ này đã khiến cô có cảm giác của người giàu.
Nhưng Mộc Mộc chưa từng dùng qua, dù sao Trầm Ngang chỉ mới là bạn trai chứ chưa phải chồng cô, cô cảm thấy không nên dùng.
Vì thế Mộc Mộc cất thẻ đi, vẫn như cũ lui tới các cửa hàng ven đường mua áo thun và quần bò.
Không lâu sau Trầm Ngang nhận thấy liền hỏi: “Thẻ kia sao em không dùng, không muốn mua gì à?”
Mộc Mộc chỉ có thể nói: “Phí sinh hoạt của em đủ dùng rồi.”
Trầm Ngang nghe xong cũng không nói gì, nhưng sau đó bắt đầu đưa cho cô mấy phiếu giảm giá, nói là khách hàng tặng, anh bình thường không đi mua sắm, giữ cũng vô dụng.
Mộc Mộc nhìn hạn giảm giá, phát hiện quả thật sắp đến ngày hết hạn liền vội cầm túi chạy đi mua quần áo.
Nhưng mà mấy phiếu trong tay còn chưa dùng hết thì ngay sau đó Trầm Ngang lại đưa thêm cả một đống, và tất cả đều sắp hết hạn.
Mộc Mộc có ngốc cũng nhìn ra được, Trầm Ngang làm như vậy chẳng qua là vì muốn cô có thể yên tâm thoải mái dùng tiền của anh.
Sau đó Trầm Ngang lại tiếp tục đưa cô đủ loại phiếu giảm giá: cửa hàng bánh ngọt, của hàng pizza, quán ăn nhanh, quán thịt bò, quán sushi, cửa hàng tự chọn……
Nói tóm lại, Mộc Mộc nghĩ không có gì là Trầm Ngang không thể cho cô.
Trong đó còn bao gồm một đống phiếu giảm giá sách.
Cầm tấm thẻ kia, Mộc Mộc nghĩ, thì ra cũng có lúc cô được hưởng ké hơi thở của người giàu.
Trầm Ngang càng nhìn càng tốt đẹp, nhưng trên thế giới không có ai là hoàn mỹ không tỳ vết, mà tỳ vết của Trầm Ngang chính là đứa cháu của anh.
Trầm Thịnh Niên năm nay là sinh viên năm bốn, học tại trường Khoa Học cách trường Mộc Mộc hai mươi phút đi xe. Sau khi Mộc Mộc đi học lại không lâu thì Trầm Thịnh Niên bỗng dưng chạy đến trường tìm cô.
Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian